
Ký sự Xứ sở nụ cười
- Nhà xuất bản Văn Học 2009
VĂN LÀ NGƯỜI
Người xưa nói: Văn là người.
Điều đó hoàn toàn đúng với những trang văn của nhà văn Nguyễn Tiến Toàn. Ông
sinh năm 1946. Quê quán: Đồng Xuân, Phú Yên. Nguyễn Tiến Toàn sống và làm việc
tại Sài Gòn từ 1968. Bằng ý chí, nội lực
vô cùng mãnh liệt của một đấng nam nhi, Nguyễn Tiến Toàn đã từ hai bàn tay
trắng, vật lộn với khổ đau, máu và nước mắt để tồn tại và phỉ chí tang bồng,
trở thành Giám đốc Doanh nghiệp tư nhân Thương
mại và Sản xuất Xe lăn tay Kiến Tường.
Từ
năm 1999 đến nay, Nguyễn Tiến Toàn đã cho ra đời bốn tập truyện và ký: Những nẻo đường đi qua. Ký sự. NXB Trẻ,
1999. Khát vọng tuổi thơ. Tập truyện
ngắn. NXB Hội Nhà văn, 1999. Đất lạ.
Ký sự. NXB Văn hóa Sài Gòn, 2006. Xứ sở
nụ cười. Ký sự. NXB Văn học, 2009. Thú vị nhất khi đọc tác phẩm của Nguyễn
Tiến Toàn là cảm giác được sống lại một thời đầy đói kém, đầy phi lý, đầy thử
thách, chông gai, cạm bẫy, chết chóc… Xưa nay, khi đã thành đạt, hiển vinh,
người ta thường ít nói đến quá khứ giông bão, ê chề. Nguyễn Tiến Toàn thì khác.
Ông sống trong hiện tại thăng hoa nhưng chưa bao giờ nguôi những năm tháng cơ
hàn. Theo ông, chính những khoảnh khắc ấy lại chứng tỏ chất người sống động hơn
bao giờ hết. Như một thỏi magne, càng gặp cácbonic càng rực cháy, chất người
đàn ông trong Nguyễn Tiến Toàn, trong văn Nguyễn Tiến Toàn càng sáng bừng lên
giữa thập diện vây hãm của môi trường, hoàn cảnh đày đọa con người…
Bối
cảnh Xứ sở nụ
cười lẩy ra từ gần 400 ngày sống, bươn
chải, vượt lên số phận của tác giả trên đất Campuchia. Giữa đáy vực thăm thẳm
của khủng hoảng kinh tế xã hội thời bao cấp, Nguyễn Tiến Toàn không bó tay chờ
chết mà vùng dậy, bật dậy, bất khuất, đưa cả gia đình vợ con tha hương lên đất
bạn kiếm sống. Lạc qua xứ sở nụ cười/ Kìa
em bốn mặt, mặt người là đâu? Hai câu thơ trích trong bài thơ ít người biết
đến của nhà thơ Văn Thảo Nguyên, được Nguyễn Tiến Toàn lấy làm đề từ cho tác
phẩm Xứ sở nụ cười. Từ nay, chắc chắn
bài thơ này của Văn Thảo Nguyên sẽ được nhiều người biết đến! Tha phương,
Nguyễn Tiến Toàn không chỉ cầu thực mà là đi tìm lại nhân cách con người, khẳng
định nhân cách mình. Hoàn cảnh có thể đày đọa con người, nhưng con người đâu
phải ai cũng đầu hàng số phận! Đang là người được mệnh danh “vua conex”, “vua
phế liệu” ở Sài Gòn, Nguyễn Tiến Toàn việc gì phải tha phương? Thế mà ông vẫn
ra đi, vì ý chí của một người quyết tâm làm giàu, làm như có cái mệnh sinh ra
để trở thành đại gia!
Xứ sở nụ cười vẻn vẹn hơn trăm trang
sách, nhưng thấm đẫm khổ đau và nước mắt, con người luôn phải dằn vặt trong tâm
thế tự vượt lên mình. Ai đọc Xứ sở nụ
cười cũng nhận ra một thời khốn khó
của chính mình. Tác phẩm ngồn ngộn chi tiết, hành động, ngồn ngộn hình ảnh chân
thực, sinh động, giàu chất điện ảnh. Chi tiết, hành động, hình ảnh ở đây hiển
hiện tấm lòng của người viết, sâu nặng chất nhân văn. Nhưng điều đáng trân
trọng hơn là: Trong Xứ sở nụ cười, giữa
những ngày cơ cực ấy, chưa lúc nào
tác giả nguôi ngoai tình vợ chồng, tình cha con, tình yêu đồng loại, tình yêu
quê hương, yêu mẹ hiền, tình non sông xứ sở, tình nghĩa bạn bè. Đây mới là bản
chất của Nguyễn Tiến Toàn. Tôi đọc cuốn sách mỏng này mà lòng quặn đau, nhiều
lần rơi lệ cảm thương; không phải thương riêng tác giả mà thương cả dân tộc của
mình, trong đó có tôi, gia đình tôi, người thân và bạn bè tôi… đã oằn mình vượt
qua biết bao chông gai để có ngày hôm nay…
Văn là người! Mùa xuân 2009 này doanh nhân Nguyễn Tiến Toàn có
thêm một mỹ danh: Nhà văn. Ông xuất
bản tác phẩm đầu tiên từ 1999, có lòng xin gia nhập Hội Nhà văn thành phố Hồ
Chí Minh từ 1999, nhưng… mãi đến tháng 12-2008 mới được kết nạp vô Hội. Âu cũng
là số phận tiền hung hậu cát của ông.
Nội lực trong văn Nguyễn Tiến Toàn rất mãnh liệt. Tôi tin là sau Xứ sở nụ cười, nhà văn Nguyễn Tiến Toàn
sẽ còn nhiều tác phẩm dữ dội hơn, tha thiết hơn. Yêu dữ dội, sống dữ dội; Yêu
tha thiết, sống tha thiết với người, với đời, đó là Nguyễn Tiến Toàn. Dữ dội và
tha thiết, chính là chất văn Nguyễn Tiến Toàn.
Thành phố Hồ Chí Minh,
ngày 01-1-2009.
Nhà văn Triệu Xuân