Kien Tuong Private Enterprise - Xe lăn tay Kiến Tường

The leading wheelchair manufacturer in Vietnam
Trang chủ
Giới thiệu
Xe Lăn - Xe Lắc
Xe điện, Xe gắn máy
Dụng cụ
Sự kiện - Hình ảnh
Phỏng vấn
Phỏng vấn Ralf Hotchkiss
Bằng khen của báo SGGP
Đăng ký nhãn hiệu
Xe lăn Kiến Tường ở Iraq
Nhà xưởng mới
Kỷ lục Việt Nam
Bằng khen của UBND TP.HCM
WWI
ABS
LDSC
VVAF
Fond Light
Otto Bock
CT hợp tác DN Đan Mạch
American Vets for Kids
Đồng Bào Bão Lũ Huyện Đồn
Trao tặng xe lăn
Sách xuất bản
Các bài báo
Liên hệ với chúng tôi
Chỉ dẫn
-----------------
Kien Tuong - English
About Us
KT Wheelchairs
3-Wheel Motor-Chairs
Support Equipment
Wheelchairs Donation
Events - Photos
News
Published Books
Contact Us
Site Map

BÀI PHỎNG VẤN ÔNG RALF HOTCHKISS - KỸ SƯ TRƯỞNG CỦA WHIRLWIND WHEELCHAIR INTERNATIONAL CỦA PHÓNG VIÊN CHƯƠNG TRÌNH FRONTLINE/World


Tổ chức Whirlwinh Wheelchair International là tổ chức như thế nào, thưa ông?

Whirlwinh Wheelchair International, có trụ sở đặt tại Đại học San Francisco, là một tổ chức của những nhà sáng chế và chế tạo xe lăn tại nước Mỹ cùng với một mạng lưới những nhà sản xuất tại những nước đang phát triền. Chúng tôi mong muốn giúp đỡ các quốc gia đang phát triển thiết kế những chiếc xe lăn tốt để họ có thể tự sản xuất.


Ông bắt đầu thiết kế xe lăn như thế nào?

Vào năm 1966, tôi phải sử dụng xe lăn. Lúc đó tôi đang là sinh viên đại học, ngành kỹ sư và vật lý, và tôi cũng là nhà thiết kế xe đạp. Khi sử dụng chiếc xe lăn đầu tiên, tôi lăn xuống đường và va chạm mạnh vào lề đến nỗi chiếc xe bị hòng không thể sửa được. Và kể từ đó, tôi luôn cố gắng cải tiến chiếc xe lăn của mình và tìm kiếm những cộng sự có thể cộng tác với tôi trong việc này.


Làm thế nào mà ông lại đặc biệt quan tâm đến việc thiết kế xe lăn cho người khuyết tật ở những nước đang phát triển?

Cuối những năm 1960 và 1970, tôi đã tìm kiếm khắp nước Mỹ và cả ở châu Âu những người có thể chế tạo và nghiên cứu những loại xe lăn mới hơn và tốt hơn, nhưng tôi không tìm thấy nhiều người như vậy – cũng có một vài người, nhưng hầu hết làm xe thể thao chứ không phải để sử dụng hàng ngày. Năm 1980, khi đi du lịch ở Nicaragua, tôi thấy bốn thanh  niên cùng sử dụng chung một chiếc xe lăn đã được cải tiến và thiết kế lại. Họ sử dụng nhiều đến nỗi chiếc xe đã gãy ở 20 chỗ khác nhau. Họ đã gia cố, hàn lại, và làm cho chiếc xe chắc chắn hơn. Và họ cũng rất am hiểu về thiết kế xe lăn. Rõ ràng đó là những người mà tôi đang tìm kiếm để cộng tác, và chúng tôi đã kết hợp để làm việc từ đó.


Nền tảng kiến thức để thiết kế xe lăn của ông là gì, thưa ông?

Tôi là một kỹ sư cơ khí. Tôi học vật lý ở trường đại học và sau đó làm việc trong ngành chế tạo máy bay trong vài năm. Tôi cũng đã từng chế tạo xe đạp, rất tương tự với xe lăn. Như vậy là khá nhiều rồi đấy.


Nhu vậy là ông bắt đầu làm việc này từ khi còn học đại học?

Vâng, tôi sử dụng xe lăn khi đang là sinh viên trường Oberlin. Chiếc xe lăn đầu tiên mà tôi có không được tốt lắm. Ngay lập tức tôi bắt tay vào làm một thứ gì đó tốt hơn. Chiếc xe đầu tiên mà tôi làm có tên là “con nhộng”. Tôi có thể sử dụng xe này ở nơi tôi học, và đi còn nhanh hơn các bạn khác đi bộ. Và nó cũng có thể lao cầu thang được nữa. Thời đó không có các loại thang nâng như bây giờ. Tuy nhiên chiếc xe lăn đó cũng chưa hòan chỉnh lắm. Nó rất nặn nề, và chạy bằng điện. Tôi phải sử dụng hai bình ắcquy to để làm cho xe chạy. Và có một lần nó đã làm thảm bị thủng một lỗ rất to. Điều đó khiến tôi phải làm một chiếc xe thực tế hơn. Tôi đã nghiên cứu những chiếc xe đắt tiền – những loại xe điện và xe leo cầu thang – nhưng không có cái nào trong số chúng tốt cho việc sử dụng hàng ngày như chiếc xe mà tôi đang dùng.


Cuộc sống của những người khuyết tật ở những quốc gai đang phát triển như thế nào, thưa ông?

Ở những quốc gia đang phát triền, nếu bạn dùng xe lăn, thì bạn sẽ gặp rất nhiều khó khăn. Hiếm có vỉa hè rộng rãi. Không có phương tiện giao thông công cộng. Một điều chắc chắn mà tôi biết là không có người sử dụng xe lăn nào có thể mua được xe hơi. Vì thế, họ phải đi xe lăn hàng mấy cây số, để đi làm, đi học mỗi ngày. Bất cứ đi đâu, họ cũng phải vượt qua quãng đường ghồ ghề, sỏi đá, bùn lầy. Cuộc sống của họ rất vất vả, nhưng họ vẫn phải tiếp tục bươn chải để sống. Những người khuyết tật mà tôi biết rất tích cực tham gia các tổ chức, hiệp hội, tranh đấu cho quyền lợi chính đáng của họ. Họ sống và làm mọi việc như một người bình thường.


Thế họ có khả năng có được một chiếc xe lăn hay không?

Có được chiếc xe lăn là việc rất khó, nhất là ở những nước đang phát triền. Hầu hết xe lăn mà họ có là những chiếc xe cũ, những chiếc xe dùng trong bệnh viện. Chúng không phải là xe lăn có thể dùng hàng ngày. Tôi không bao giờ có thể chấp nhận loại xe lăn như vậy để dùng hàng ngày, đi đây đi đó. Chúng là những chiếc xe được chế tạo để đi trên bề mặt phẳng phiu, trong nhà, và cũng không đủ bền. Sau chừng một vài ngày hoặc vài tuần sử dụng trên những con đường gồ ghề ở những nước đang phát triển là chúng sẽ hư hỏng ngay. Cũng có một vài người tự chế tạo chiếc xe cho riêng mình. Một vài công ty và xưởng sản xuất nhỏ cũng đã nghiên cứu để khắc phục vấn đề này, nhưng cũng chưa đạt hiệu quả.


Điểm độc đáo về công nghệ của Whirlwind là gì?

Công nghệ của chúng tôi là dự kết hợp các ý tưởng từ khắp nơi trên thế giới – chúng tôi cố gắng chế tạo những chiếc xe lăn bền nhất, linh hoạt nhất, rẻ nhất và có thể sữa chữa dễ dàng. Nhưng không vì giá rẻ mà chất lược sẽ giảm sút. Chúng tôi nghiên cứu rất kỹ về thời gian sử dụng để tính toán cân đối giữa chi phí và chất lượng cũng như độ bền. Chiếc xe lăn của chúng tôi, cũng như chiếc xe đạp loại tốt, là thứ mà bạn có thể dùng cả đời


Vì sao ông không đăng ký bản quyền những thiết kế của mình?

Chúng tôi không đăng ký bảo hộ bản quyền cho những chiếc xe lăn của mình bởi vì chúng tôi tin vào sức mạnh của công nghệ mở, cũng như phần mềm mã nguồn mở. Một phần vì sẽ có nhiều người tham gia cùng chúng tôi thiết kế những chiếc xe lăn tốt hơn, để có thể trao đổi công nghệ với nhau. Bằng cách trao đi những công nghệ của mình, chúng tôi luôn nhận lại được nhiều hơn.


Whirlwinh hoạt động như thế nào trên khắp thế giới?

Khi chúng tôi hợp tác với những tổ chức làm xe lăn ở những quốc gia khác, chúng tôi cung cấp cho họ sự hỗ trợ về kỹ thuật và huấn luyện ban đầu nếu cần. Và sau thời gian huấn luyện, chúng tôi sẽ thường xuyên có mặt để cập nhật những cải tiến về thiết kế. Chúng tôi giúp họ những công nghệ mới nhất và tốt nhất.


Ông có thể giải thích về mạng lưới của Whirlwinh Wheelchair?

Mạng lưới của Whirlwind là một tổ chức không chính thức quy tụ những người sử dụng và chế tạo xe lăn trên khắp thế giới, cùng làm việc với nhau, chia sẻ ý tưởng để làm cho xe lăn bền, rẻ và có thể cung cấp cho mọi người. Xin nhắc lại là chúng tôi chia sẻ ý tưởng trên nền tảng nguồn mở, và chúng tôi hợp tác với những công ty lớn ở Mỹ và trao đổi công nghệ với họ. Chúng tôi nghiên cứu về công nghệ của họ hơn là họ nghiên cứu công nghệ của chúng tôi, và do đó cho tới nay chúng tôi hưởng lợi rất nhiều từ điều này. Nhưng tôi nghĩ trong tương lai sẽ không còn nhiều như vậy nữa.


Chiếc xe lăn RoughRider là chiếc xe như thế nào?

Chiếc xe lăn RoughRider là chiếc xe mà tôi đang sử dụng. Đó là chiếc xe với khoảng cách trục bánh dài thành công đầu tiên của chúng tôi. Bằng cách làm cho chiếc xe dài hơn, chúng tôi loại bỏ một nguy hiểm lớn nhất cho người dùng xe lăn là ngã chúi về phía trước. Những chiếc xe lăn thông thường, khi va chạm phải vật cản trên đường hay vỉa hè hay bất kì đâu, thường có một xu hướng rất nguy hiểm là ngã về phía trước và làm cho người sử dụng úp mặt xuống đất – đó là mối nguy hiểm hàng đầu và có thể gây chấn thương nhiều nhất cho gnười dùng xe lăn ở Mỹ cũng như khắp thế giới. Chúng tôi tìm thấy một loại bánh xe vừa có thể làm cho chiếc xe gọn lại nhưng đồng thời làm cho khoảng cách trục bánh xe dài hơn. Chúng tôi gọi đó là bánh xe Zimbabwe, bởi vì nó được phát minh khoảng 30 năm trước do một nhà chế tạo xe đẩy hàng ở Zimbabwe, nhằm mục đích giải quyết nhu cầu cần có một bánh xe giá rẻ, mềm, linh hoạt, bền và có thể làm tại địa phương. Và cho tới nay đó là loại bánh xe tốt nhất mà chúng tôi biết để làm bánh trước của xe lăn, Bởi vì nó đủ rộng để không vướng vào các khe hở, nhưng cũng đủ nhỏ để nằm ngay phía dưới các ngón chân của người sử dụng thay vì là ở phía sau chân, như loại xe lăn thông thường. Bánh xe nằm ngay phía dưới bàn chân cho ta một khoảng cách trục bánh xe dài, làm cho chiếc xe vững vàng, nhưng đồng thời chiếc xe cũng gọn gàng hơn.


Như vậy việc sáng chế xe lăn RoughRider là rất cần thiết phải không?

Việc thiết kế và chế tạo chiếc xe lăn RoughRider là rất cần thiết bởi vì không có chiếc xe nào khác có thể hoạt động hiệu quả trong một môi trường khắc nghiệt ở những nước đang phát triển như vậy: đường sá hết sức gồ ghề và khó đi, và tất cả những vấn đề như giá cả và chi phí sửa chữa, rồi còn phải nhẹ và gấp lại được nữa. Chúng tôi đã phải giải quyết cùng một lúc tất cả những vấn đề đó khi cho ra đời chiếc xe lăn RoughRider, và thực tế là không có một chiếc xe lăn nào khác có thể đáp ứng. Chúng tôi đã mất đến 25 năm và nhờ ơn Chúa chúng tôi có sự trợ giúp từ khắp mọi nơi trên thế giới, nếu không chúng tôi có lẽ không thể làm được.


Điểm độc đáo về xưởng sản xuất ở thành phố Hồ Chí Minh là gì, thưa ông?

Cơ sở xe lăn mà chúng tôi hợp tác ở TPHCM là cơ sở lớn nhất mà chúng tôi từng làm việc. Và họ ngày càng sản xuất được nhiều xe RoughRider hơn, có lẽ là hàng ngàn chiếc mỗi năm. Chất lượng thì rất tốt, và vì có nhiều cỡ và điều chỉnh dễ dàng nên chiếc xe lăn mà họ sản xuất phù hợp với mọi người và là loại xe lăn mà người sử dụng có thể dùng suốt đời. Chiếc xe lăn này có thể dùng nhiều năm mà không cần phải bảo dưỡng nhiều – thỉnh thoảng mới cần thay bánh; rất lâu mới phải thay bạc đạn và rất hiếm khi mới phải đến thợ hàn sửa chửa. Và như tôi đã nói, xe lăn tốt cũng như xe đạp tốt – bền bỉ cả đời.


Mong ước của ông cho Whirlwind và cho chiếc xe RoughRider là gì?

Tôi mong muốn thấy vai trò của tổ chức Whirlwind Wheelchair ngày càng giảm đi. Tôi muốn phát triển một nền công nghiệp xe lăn tự lực, có tính cạnh tranh cao trên khắp thế giới, ngay cả những nước đang phát triển, bao gồm những xưởng sản xuất nhỏ tãi địa phương, sản xuất và sửa chữa xe lăn. Rồi những xưởng cỡ trung bình trong từng vùng sản xuất với số lượng lớn hơn và cạnh tranh với các xưởng nhỏ bằng cách duy trì chất lượng và hạ giá sản phẩm, và những xưởng cỡ lớn để cung cấp cho những khu vực chưa tự sản xuất được. Tất nhiên, để phát triển một nền công nghiệp như vậy cần phải có mẫu thiết kế xe lăn thật tốt. Và cần phải có sự hỗ trợ tài chính đề nhiều người có thể mua xe, nhất là chiếc xe đầu tiên của họ - họ cần phải có xe lăn trước rồi mới tự kiếm sống được. Nhiều người khuyết tật rất nghèo, chúng ta cần phải tìm cách giúp họ có được chiếc xe lăn đầu tiên.

Khi đã có một nền công nghiệp xe lăn hoàn chỉnh – bao gồm tất cả mọi thứ từ sửa chữa đến sản xuất hàng loạt và mọi cấp độ, nhỏ và lớn – chúng ta có thể làm những việc khác. Hy vọng là đến lúc đó sẽ có thật nhiều người sản xuất và sáng chế xe lăn, làm cho những chiếc xe lăn ngày càng tốt hơn, và có thể 10, 20, hay 30 năm sau chúng ta sẽ không nhận ra những chiếc xe lăn ngày nay nữa, chúng sẽ lùi vào lịch sử.